Ở Đất Nước Việt Nam"lên tướng nào" cũng không thay đổi:/ Đây bài viết Vào ngày 10 tháng 1 năm 2020.
Chúng tôi không thể sống nổi với mức bồi thường như vậy. Một sào đất chỉ được tính có hơn trăm ngàn đồng thì làm sao người nông dân tồn tại? Chỉ riêng một năm canh tác, một sào đất đã làm ra biết bao nhiêu tiền, trong khi đất ấy là kế sinh nhai lâu dài của chúng tôi. Nhà nước ơi, Nhà nước Việt Nam ơi, xin hãy cấp đất cho dân làm ăn, đừng tước đoạt đất của dân, bởi mất đất là dân chết đói. Dân chúng tôi là nông dân, không phải công nhân nhà máy, không phải cán bộ ăn lương. Không có đất thì không còn đường sống.
Nếu các anh quyết lấy đất, thì cứ thẳng tay dùng súng đạn, cho quân đội bắn sạch cả làng trong một đêm còn hơn để chúng tôi sống lay lắt, chết dở từng ngày vì mất đất. Cách làm như hiện nay chỉ đẩy người dân vào cảnh sống không ra sống, chết không ra chết. Luật pháp đã nói rất rõ: đất đai là tài sản của người dân, Nhà nước chỉ đứng ra quản lý, chứ không phải là chủ sở hữu tuyệt đối. Đây là đất do ông bà tổ tiên để lại, chúng tôi kế thừa và gìn giữ qua nhiều thế hệ. Tại sao bây giờ lại thu hồi để làm kinh doanh, nhưng lợi ích thì không thuộc về dân, mà dân lại gánh hết thiệt thòi?
Nếu các dự án ấy thực sự vì lợi ích chung của người dân thì không ai phản đối. Nhưng thực tế là hàng loạt lực lượng, từ công an, cán bộ xã, đến đủ ban ngành kéo đến áp tải, cưỡng chế, ép buộc người dân phải chấp nhận. Chúng tôi đã nhiều lần trình bày tâm tư, nguyện vọng qua các buổi tiếp xúc cử tri, tiếp xúc nhân dân, nhưng tất cả đều rơi vào im lặng. Nói là lắng nghe dân, nhưng rồi chẳng giải quyết cho dân được điều gì, chỉ vội vàng thu hồi đất.
Các anh là cán bộ, có lương đều đặn mỗi tháng. Còn chúng tôi làm nông, không có đất thì lấy gì mà sống? Chúng tôi cũng là con người, không phải súc vật. Tài sản này là mồ hôi, công sức của bao thế hệ, không phải của ai khác. Mở đường, xây trường, làm công trình công cộng thì dân còn có thể chấp nhận. Nhưng lấy đất để làm kinh tế mà dân nghèo hơn, đất nước giàu đâu chưa thấy, chỉ thấy dân đói, dân khổ, thì đó là con đường dẫn đến chết mòn.
Bao nhiêu con người đã đổ cả tuổi trẻ, từ lúc thanh niên cho đến khi già nua, bám lấy mảnh đất này mà sống. Giờ đây lại bị xem như kẻ lười lao động, bị tước đi tư liệu sản xuất rồi quay sang trách móc. Đất của chúng tôi, chúng tôi không muốn bán, cũng chưa từng bán. Nếu bán đúng giá thị trường thì chỉ cần vài phút là xong, nhưng giá bồi thường đưa ra thì hoàn toàn không xứng đáng.
Một sào đất mỗi năm có thể mang lại năm chục triệu, thậm chí trúng mùa trúng giá còn hơn trăm triệu. Đất này không phải chỉ làm một năm rồi bỏ, mà là làm cả đời, cho con cháu đời sau. Vậy mà lại định đền bù rẻ mạt, coi như không có giá trị gì. Chúng tôi đã tìm hiểu luật ở nhiều nơi khác, nếu Nhà nước thu hồi thì phải bồi thường đúng giá trị tài sản trên đất, đảm bảo sinh kế cho người dân. Ở đây thì không hề như vậy.
Chúng tôi đã nói thẳng trong các cuộc họp: tài sản của dân mà bị phớt lờ ý kiến, bị cưỡng chế khi chưa thỏa đáng thì chẳng khác nào chiếm đoạt. Người dân không ăn cắp, không ăn trộm của ai, đất này cũng chưa bao giờ là đất riêng của thành phố. Vậy mà giờ đây lại bị đối xử như tội phạm.
Nói người dân phải thay đổi tư duy, phải lao động, đừng bán đất — nhưng lấy hết đất rồi thì lấy gì mà lao động? Trả lời đi, khi đất bị thu hồi hết thì dân còn con đường nào để sống? Người ta về cơ quan thì tai nghe, mắt thấy lúc họp, nhưng quay lưng đi là quên sạch, mặc cho dân tự xoay xở với khổ đau của mình.
Cách làm này không hề xứng đáng, cũng không công bằng. Bồi thường rẻ mạt, cưỡng chế ép buộc, bỏ ngoài tai tiếng kêu cứu của dân. Chúng tôi không đòi hỏi gì hơn ngoài quyền được sống trên chính mảnh đất của tổ tiên mình, được làm ăn lương thiện và nuôi sống gia đình bằng mồ hôi công sức của chính mình.
Tôi không phải là không có quy định hay vô chủ. Đây là tài sản của chúng tôi, các anh không có quyền tự ý can thiệp. Khi thấy sự việc xảy ra, tôi đã chủ động tìm hiểu pháp luật, so sánh với nhiều tỉnh thành khác. Ở những nơi đó, người ta nói rất rõ: có những trường hợp mượn danh nhà nước để làm việc không đúng bản chất. Đất bị thu hồi rồi đem bán cho tư nhân, trong khi việc bồi thường lại không hề tương xứng với tài sản thực tế trên đất của người dân.
Nếu thật sự là vì lợi ích chung thì phải đền bù đúng, đủ, công bằng. Còn ở đây thì không có gì như vậy cả. Tôi đã nói rõ trong các buổi họp: giả sử tôi có con gà, anh có con bò, tôi đề nghị đổi — tôi lấy bò, anh lấy gà — anh có chấp nhận không? Không ai ngu đến mức chấp nhận sự trao đổi bất công như thế. Nhưng tiếng nói của người dân thì lại bị phớt lờ hoàn toàn.
Người ta chỉ biết lo cho lợi ích của mình, tích lũy tiền bạc cho con cháu, còn dân thì bị đẩy vào cảnh bần cùng. Đây không phải là chính sách, mà là hành vi moi móc, chiếm đoạt tài sản của người dân. Gia đình tôi làm lụng bao nhiêu năm mới có được mảnh đất này, cũng như bao gia đình khác. Một sào đất, nếu làm tốt, mỗi năm có thể mang lại 50 triệu, thậm chí hơn 100 triệu khi được mùa được giá. Vậy thì lấy gì để người dân chấp nhận mức bồi thường rẻ mạt?
Đất này không phải chỉ làm một năm rồi bỏ. Đây là đất canh tác cả đời, từ đời cha ông đến đời con cháu. Đất phù sa, đất màu mỡ, là kế sinh nhai lâu dài. Sống kiểu gì mà lại coi chuyện đó là chuyện nhỏ? Dù theo tôn giáo nào, đạo nào cũng dạy phải biết thương người, không được tàn phá tài sản của người khác. Ai cũng mong sống yên ổn, không ai muốn bị dồn ép đến đường cùng.
Người dân bức xúc là điều không tránh khỏi. Có người nói dân chỉ biết nghe mà không biết đấu tranh. Nhưng chúng tôi khác: hôm nay đã khó thì ngày mai càng phải lo xa. Chúng tôi đã nhiều lần trình bày tâm tư, nguyện vọng trong các buổi tiếp xúc, nhưng mọi thứ chỉ dừng lại ở việc “nghe”, rồi sau đó đâu lại vào đó. Không có giải quyết, chỉ có thúc ép thu hồi.
Các anh làm cán bộ thì có lương hàng tháng. Còn chúng tôi làm nông, không có đất thì lấy gì mà sống? Đây là tài sản do ông bà để lại, không phải của ai khác. Pháp luật có quy định thu hồi đất cho quốc phòng, đường sá, trường trạm — chuyện đó chúng tôi hiểu. Nhưng thu hồi để làm kinh tế mà gây bất lợi cho dân thì không thể chấp nhận.
Nếu thực sự vì dân, thì phải làm sao để dân sống được. Còn làm kiểu này thì chỉ khiến dân chết dần chết mòn. Đất là tài sản của dân, nhà nước chỉ đứng ra quản lý chứ không phải là chủ sở hữu tuyệt đối. Lấy đất của dân mà không cho dân con đường sống thì đó là đẩy dân vào ngõ cụt.
Chúng tôi đã nói, đã trình bày, đã chịu đựng rất nhiều lần. Nhưng càng nói thì việc cưỡng chế càng gấp gáp. Không ai chấp nhận việc kiểm đếm hay cưỡng ép khi quyền lợi không được đảm bảo. Đây không phải là chống đối, mà là bảo vệ tài sản hợp pháp và quyền được sống của người dân.
Chúng tôi đã nói đi nói lại rất nhiều lần, nhưng chẳng ai chịu lắng nghe. Nói xong thì họ làm ngơ, coi như không nghe thấy gì. Chúng tôi lên tiếng không phải vì tư thù hay chuyện cá nhân, mà vì cuộc sống, vì miếng ăn, vì áo mặc của cả gia đình, của cả cộng đồng. Không ai trong chúng tôi có thể bình tĩnh nổi khi mệt mỏi chồng chất, khi hàng trăm người kéo tới, toàn là những người hưởng lương nhà nước, áp tải và cưỡng chế chúng tôi như tội phạm.
Mức bồi thường đưa ra thì hoàn toàn không xứng đáng, vậy mà họ vẫn ngang nhiên làm. Thử hỏi, bao nhiêu con người đã đổ mồ hôi nước mắt suốt cả tuổi trẻ, từ khi còn thanh niên cho tới lúc đầu đã bạc, tay đã run, chỉ để giữ mảnh đất ấy. Vậy mà giờ đây, người ta muốn lấy đi từng tấc đất, chẳng khác nào cướp tài sản của dân, rồi sau đó lại quay sang vu cho chúng tôi cái mác “lười lao động”.
Chúng tôi có đất, nhưng chúng tôi không bán. Chưa từng bán và cũng không hề muốn bán. Đất là của gia đình tôi, của ông bà tổ tiên để lại. Thế nhưng rồi họ lại dựng chuyện, nói rằng người dân tộc lười biếng, bán đất ăn hết nên không còn đất sản xuất. Trong khi chính họ là những người đã thu hồi, lấy đi toàn bộ đất đai của chúng tôi.
Trong các tài liệu, sổ tay của các cơ quan, người ta luôn nói rằng đồng bào phải thay đổi tư duy, phải chăm chỉ lao động, đừng bán đất. Nhưng xin hỏi, đất đâu mà lao động, khi đất đã bị lấy hết? Chúng tôi hỏi, nhưng không ai trả lời. Họ chỉ nói cho xong rồi về, giữ lấy vị trí, giữ lấy đồng lương của mình.
Chúng tôi đã tìm hiểu luật pháp, không chỉ ở địa phương này mà ở nhiều nơi khác. Đất đai là tài sản của người dân, nhà nước chỉ đứng ra quản lý chứ không phải muốn lấy lúc nào thì lấy. Nếu thu hồi vì quốc phòng, an ninh, đường sá, trường trạm thì chúng tôi còn có thể chấp nhận. Nhưng ở đây, đất bị lấy để làm kinh tế, để giao cho doanh nghiệp, trong khi người dân thì chịu thiệt đủ đường.
Một sào đất mỗi năm có thể làm ra 50 triệu, thậm chí hơn 100 triệu nếu trúng mùa, được giá. Đó là nguồn sống lâu dài, cho cả đời con, đời cháu. Đất ấy màu mỡ, phù sa, gắn với cuộc sống của chúng tôi mấy chục năm nay. Vậy mà họ mang con số bồi thường vài chục triệu ra đặt lên bàn, bảo chúng tôi chấp nhận. Làm sao chấp nhận được?
Chúng tôi không sống nổi với mức bồi thường đó. Người làm nông nếu không có đất thì coi như hết đường sống. Chúng tôi không phải công nhân, không phải cán bộ ăn lương tháng. Không có đất là không có cơm ăn. Lấy đất của dân tức là đẩy dân vào cảnh chết đói, chết mòn, hôm nay không chết thì ngày mai cũng kiệt quệ.
Chúng tôi đã nhiều lần tiếp xúc, trình bày tâm tư, nguyện vọng, nhưng tất cả đều bị bỏ ngoài tai. Người ta nói xuống dân để lắng nghe, nhưng nghe xong thì chẳng giải quyết gì, chỉ nhanh chóng tiến hành cưỡng chế. Cán bộ thì có lương đều đặn, còn chúng tôi, nếu mất đất, lấy gì mà sống?
Chúng tôi là con người, không phải súc vật. Tài sản này do ông bà để lại, do chính tay chúng tôi gây dựng. Không ai có quyền chà đạp, chiếm đoạt. Nếu việc làm này tiếp diễn, thì không khác gì ép người dân vào con đường cùng: chết dần, chết mòn vì mất đất, mất kế sinh nhai.
Chúng tôi không phản đối phát triển, không chống lại nhà nước. Nhưng phát triển mà để dân đói, dân khổ, dân chết thì đó không phải là phát triển. Đất là sinh kế, là mạng sống của chúng tôi. Lấy đất mà không nghĩ tới đời sống người dân thì đó là điều không thể chấp nhận.
Tôi từng nói rõ trong các buổi làm việc rằng: giả sử tôi có con gà, anh có con bò, tôi đề nghị đổi – tôi lấy bò, anh lấy gà – thì thử hỏi anh có chấp nhận không? Không ai ngu đến mức chấp nhận một sự trao đổi vô lý như vậy. Vậy mà ở đây, người ta lại phớt lờ ý kiến của dân, sống một cách kỳ quặc, chỉ biết lợi ích cho riêng mình.
Những gì đang diễn ra không phải là minh bạch hay vì lợi ích chung, mà là moi móc, là chiếm đoạt tài sản của người dân. Đây là tài sản hợp pháp của dân, dân không đồng ý thì không ai có quyền lấy. Gia đình tôi và bao gia đình khác đã làm lụng đàng hoàng, một năm một sào đất có thể thu về 50 triệu đồng, nếu được mùa được giá còn hơn 100 triệu. Đất không phải chỉ để làm một năm rồi bỏ, mà là sinh kế lâu dài, là đất ông bà để lại cho con cháu, cả đời người, cả nhiều thế hệ.
Đó là đất phù sa, đất màu mỡ, gắn với cuộc sống của người dân bao chục năm nay. Không thể nào lấy kiểu áp đặt, cưỡng chế rồi gọi đó là đúng luật. Dù theo đạo nào thì cũng phải có lòng nhân, phải biết thương người, không thể đập phá hay tước đoạt tài sản của người khác. Ai rồi cũng mong được sống yên ổn, không bị dồn vào cảnh khốn cùng.
Người dân không phải không biết suy nghĩ. Có người chỉ biết hôm nay, nhưng chúng tôi thì phải lo cho ngày mai, ngày mốt, cho con cháu sau này. Khi dự án được đưa ra, người ta viện dẫn luật để áp đặt, trong khi chúng tôi không hề ăn cắp, ăn trộm của ai. Đất này không phải tự nhiên mà có, đây là đất tổ tiên để lại, Nhà nước chỉ quản lý chứ không phải sở hữu để muốn lấy lúc nào thì lấy.
Nếu thu hồi đất để làm công trình phục vụ cộng đồng, mang lại lợi ích thực sự cho dân thì dân sẵn sàng chấp nhận. Nhưng ở đây là thu hồi để làm kinh tế, mang lợi ích cho một nhóm, còn người dân thì chịu thiệt. Các ban ngành kéo nhau đi cưỡng chế, áp tải, bồi thường không tương xứng, dân phản ánh thì bị phớt lờ.
Chúng tôi đã nhiều lần tiếp xúc, trình bày tâm tư, nguyện vọng, nhưng không được giải quyết. Nói là xuống dân để lắng nghe, nhưng thực tế chỉ là hình thức, rồi nhanh chóng lấy đất. Trong khi cán bộ có lương hằng tháng, còn người dân làm nông, nếu không có đất thì lấy gì mà sống?
Chúng tôi không phải súc vật, không phải không hiểu biết. Đây là tài sản của chúng tôi, do ông bà để lại. Mở đường, làm trường, làm trạm thì dân có thể hiểu, nhưng lấy đất làm kinh doanh khiến dân mất sinh kế thì đó là đẩy dân vào chỗ chết dần, chết mòn.
Giá bồi thường đưa ra hoàn toàn không phản ánh giá trị thực tế. Nếu bán theo giá thị trường thì người dân đã bán từ lâu, không ai giữ đất đến mức này. Giá đất giảm chỉ là do thời điểm khó khăn, không thể vin vào đó để ép dân.
Người dân không hề lười lao động. Có đất thì mới lao động được. Lấy hết đất rồi lại nói dân không chịu làm ăn thì đó là vô lý. Trong các văn bản vẫn kêu gọi người dân mở rộng tầm nhìn, không bán đất, chăm chỉ lao động, nhưng khi đất bị thu hồi hết thì lao động bằng gì?
Chúng tôi đã tìm hiểu các quy định ở nhiều nơi. Nếu Nhà nước thu hồi rồi giao cho tư nhân thì phải bồi thường đúng, đủ cả đất lẫn tài sản trên đất. Đằng này không làm như vậy mà vẫn cưỡng chế.
Chúng tôi không chống đối vô cớ. Chúng tôi chỉ yêu cầu được tôn trọng, được đối xử công bằng, được bảo vệ tài sản hợp pháp của mình. Nếu cứ làm như hiện nay, thì đó không còn là quản lý nữa, mà là chiếm đoạt, là đẩy người dân vào đường cùng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin chào bạn.